![]() |
| Nhà văn Bùi Ngọc Tấn. |
– Cảm giác của ông khi nhận giải thưởng văn xuôi của Hội Nhà văn Việt Nam?
– Tôi rất vui khi nhận được giải thưởng. Bởi việc trao giải thưởng cho tác phẩm của tôi thể hiện cái nhìn cởi mở hơn về nhân thân tác giả, sự công nhận những mảng đời sống khác của hiện thực. Đồng thời, nó còn nói lên vị trí quan trọng của những người làm xuất bản, bởi lẽ một sáng tác chỉ có thể trở thành tác phẩm khi nó đến được với người đọc, nếu không sẽ chỉ là một văn bản nằm mốc trong ngăn kéo của nhà văn.
– Ông muốn gửi gắm điều gì đến độc giả khi viết “Rừng xưa xanh lá”?
– Viết Rừng xưa xanh lá, tôi nhớ đến tuổi trẻ của tôi, của bạn bè tôi – một lớp thanh niên mới tuyệt vời làm sao! Lớp người ấy giờ đã bước vào tuổi cổ lai hy và “bắt đầu kết thúc kiếp phù sinh của mình, sắp đi qua hành tinh này mà không để lại vết xước nào”. Khi viết, tôi sống lại cái thời chúng tôi còn trẻ, nồng nhiệt, tin yêu, khờ dại… với hạnh phúc, bất hạnh, sung sướng, khổ đau… Khi viết Rừng xưa xanh lá, tôi chỉ muốn kể chuyện bạn mình, những người lận đận, những người thất bại… Nhưng có lẽ qua những trang viết, bạn đọc có thể thấy cái giá của nghệ thuật là đắt. Rất đắt. Tôi cũng hy vọng những thế hệ sau sẽ đọc để biết rằng có một thế hệ đã sống như thế đấy.
– Theo ông, thể loại hồi ký có những ưu điểm và nhược điểm gì?
– Hồi ký là một thể loại rất dễ thuyết phục nếu được viết ra với một ngòi bút trung thực. Cần nhất là không né tránh, không tự tô vẽ mình hoặc bịa đặt. Hồi ký đặc biệt cần thiết trong xã hội có nhiều biến động mà chúng ta đang sống. Đó là một thứ lịch sử được viết bằng văn chương.
– Ai là người đã khiến ông cầm bút trở lại sau khoảng thời gian dài im lặng?
– Năm 1990, với sự thúc giục của anh Nguyễn Quang Thân, khi đó là phó tổng biên tập tạp chí Cửa biển (Hải Phòng), tôi đã cầm bút trở lại. Lúc ấy, tôi mới 56 tuổi, sức khỏe còn chưa đến nỗi. Lần này, tôi chỉ viết những gì mình thấy là không viết không được, viết không nghĩ đến in ấn, không vì danh cũng chẳng vì tiền. Không thể để những điều mình đã trải qua, đã chứng kiến theo mình xuống mộ.
– Những tác phẩm văn học của những nhà văn có tâm và có tài có khả năng góp phần vào việc thay đổi cuộc sống. Ông nghĩ gì về điều này?
– Nhà văn chẳng có gì ngoài giấy, bút, cái máy chữ, hay hiện đại hơn, cái máy vi tính. Ngồi cô đơn, anh ta viết. Chỉ khi những trang viết ấy được in (dù trên giấy hay trên mạng), nó mới trở thành tiếng thở dài, lời ngợi ca hay tiếng kêu đau đớn, nghĩa là mới thành tác phẩm. Tác phẩm ấy mạnh hơn người viết ra nó. Nếu là một tác phẩm hay, nó làm cho người đọc sống tốt hơn, yêu quý cuộc đời hơn, thương yêu con người hơn.
– Ông muốn nói gì với các nhà văn trẻ?
– Các nhà văn trẻ sẽ làm được những điều hôm nay chúng ta ao ước. Tôi chỉ muốn nói với họ rằng: văn chương là chuyện của cả đời. Hãy biết tích lũy và biết chấp nhận thất bại.
(Theo Thanh Niên)







