![]() |
| Diễn viên Xuân Bắc. |
– Sau vai Núi, một vai bi trong “Sóng ở đáy sông”, anh bắt đầu nổi lên trong lĩnh vực sân khấu hài. Vì sao anh lại chuyển tông như thế?
– Khi sân khấu cần tôi đóng hài kịch thì tôi sẽ đóng, cần tôi diễn chính kịch thì tôi sẽ làm. Tôi diễn hài vì thấy cần phải làm thế. Bây giờ tôi vẫn tự xếp mình vào dạng người tìm việc chứ không phải là việc tìm người. Một nguyên do khác nằm ở phía khán giả. Khán giả thích tôi diễn như thế nào, tôi sẽ diễn thế ấy. Tôi thích mọi việc diễn ra một cách hồn nhiên.
– Như vậy có nghĩa là anh sẽ không chịu bất kỳ áp lực nào?
– Áp lực nặng nề chứ. Mà áp lực lớn nhất là trách nhiệm trước khán giả. Mỗi khi gặp phải sơ sót trong khi diễn, chẳng hạn như bị phân tâm hoặc quên lời, micro hỏng làm khán giả không nghe thấy tiếng diễn viên, tôi có thể buồn suốt cả tuần vì biết rằng những sơ sót đó sẽ dẫn đến sự thất vọng từ phía người xem. Và tôi không phân biệt ai đang ngồi xem mình diễn. Đối với tôi, việc biểu diễn trước một vị lãnh đạo cao cấp hay biểu diễn cho các em thiếu nhi cũng như nhau cả.
– Các giải thưởng có ý nghĩa thế nào với anh?
– Những ngày còn học ĐH Sân khấu Điện ảnh, tôi thường tự hỏi không biết khi nào băng rôn có tên mình, khi nào sẽ có nhà báo đến phỏng vấn mình. Đến khi bước vào nghề, khi diễn hết mình, không phân biệt vai lớn, bé thì tôi mới nhận ra giải thưởng thật không quan trọng. Điều quan trọng là có đóng góp được gì hay không cho sân khấu, điện ảnh. Tất nhiên có giải thưởng thì cũng là niềm vui lớn.
– Nhiều ý kiến phê phán khá nặng lời về chất lượng của các tiểu phẩm trong “Gala cười”. Là người trong cuộc, anh nghĩ thế nào?
– Không phải ai cũng thích diễn hài và không phải diễn viên nào cũng diễn hài được. Diễn hài để không bị chỉ trích là một điều khó. Tôi quan niệm Gala cười là một nơi làm việc hoàn toàn nghiêm túc. Bên cạnh những tiếng cười, có rất nhiều giọt nước mắt của chúng tôi. Thù lao chỉ được trả từ 500.000 đến 1 triệu đồng, nhưng làm việc căng thẳng tưởng… chết. Rất nhiều lần, đạo diễn Thanh Hải, diễn viên Tự Long, Thế Anh, Minh Hằng… và tôi phải cùng nhau bàn bạc đến 3 giờ sáng để tìm ra một cái gì đó khác, mới mẻ hơn cho chương trình sắp tới. Quả thật, trong quá trình thực hiện, chúng tôi có thể biết được chỗ nào dở, chỗ nào hay nhờ những lời góp ý từ phía công chúng. Nhưng để làm một chương trình trọn vẹn là điều rất khó đối với tất cả thành viên vì nhiều lẽ: kinh phí hạn hẹp, kịch bản không có, chưa có trường lớp đào tạo diễn viên hài chuyên nghiệp, đã vậy thời gian luôn luôn thúc bách. Tôi biết có người xem chúng tôi diễn chỉ cười mỉm, có người cười nhếch mép, có người cười ha hả, thậm chí có người lao đến tắt tivi cái bụp. Có nhiều lớp khán giả và khó có thể chiều lòng tất cả. Song chỉ có thể nói một điều là chúng tôi đã cố gắng hết sức.
– Nếu không tham gia “Gặp nhau cuối tuần”, anh sẽ làm gì?
– Nếu không còn Gặp nhau cuối tuần, tôi sẽ cảm thấy tiếc vì không còn được cộng tác với truyền hình, tiếc vì không có chỗ để mình nhặt nhạnh cái hay cái dở trong khi diễn, tiếc vì mất đi một chủ đề nóng bỏng để người dân bàn tán, báo chí nhận xét, tiếc vì không còn những tác phẩm hài để người xem rút ra một điều gì đó cho mình. Nhưng tôi không lo rằng mình sẽ không còn đất diễn hài. Bởi ngoài Gặp nhau cuối tuần vẫn còn rất nhiều chương trình biểu diễn của Nhà hát kịch Việt Nam.
(Theo Tuổi Trẻ)







