![]() |
| Nhà văn Vương Sóc. |
– Chẳng ai như ông, dám phê phán cả “Tông sư võ hiệp” Kim Dung, khiến cho fan của nhà văn này đòi “sửa kiếm mài đao” xử lý “kẻ điên” Vương Sóc. Chẳng hay dũng khí ấy ông lấy từ đâu ra vậy?
– Chẳng có gì để xem là dũng khí cả. Xin hỏi mọi người, phê phán Kim Dung thì đã sao nào? Kim Dung là người thế nào mà không thể phê phán được?
– Có nhiều người cho rằng ông không còn viết được gì hay nữa nên mới lấy việc phê phán người khác để tâng mình lên. Ông nghĩ thế nào?
– Tôi viết hay không là việc của riêng tôi. Tôi không viết tiểu thuyết thì không có quyền phê phán người khác chắc? Thật nực cười.
Tôi viết bài đó không được hay lắm, nhưng chắc chắn không hề cực đoan. Tôi viết những gì chân thực và nói thật là tôi rất ghét Kim Dung.
– Còn lớp nhà văn trẻ Trung Quốc hiện nay thì sao?
– Tôi đọc rất nhiều, tiểu thuyết hay vẫn có. Tiểu thuyết bây giờ có sức mạnh và sẽ ngày càng có sức mạnh. Vả lại, có hàng nghìn người đang viết tiểu thuyết, trong số đó thế nào chả có một hai người viết ra những tác phẩm thực sự xuất sắc.
– Ông từng viết tiểu thuyết trinh thám, bộ “Đơn lập nhân thám án”, sau này vì sao lại không viết nữa?
– Tự tôi cảm thấy mình viết thể loại này quá kém. Với tiểu thuyết trinh thám phải thật công phu mới viết được.
– Chính ông từng nói cách viết tiểu thuyết của mình là “độc nhất vô nhị” so với các nhà văn Trung Quốc cùng thời. Cách viết đó độc đáo ở điểm nào?
– Điều này là quá rõ ràng, tôi dùng ngôn ngữ “sống” để viết. Thử hỏi dùng ngôn ngữ “sống” để viết như tôi, Trung Quốc còn có ai? Nhà văn rất nhiều đấy, nhưng đều là dùng ngôn ngữ sách vở để viết.
– Nếu trong tương lai có một tác phẩm nào đó của ông không được hoan nghênh và không thể bán chạy như những cuốn tiểu thuyết trước đây, ông nghĩ sao?
– Tôi luôn có sự chuẩn bị về tư tưởng. Từ lâu, đúng ra là từ ngày “gác bút”, tôi đã nghĩ đến lượt mình tụt dốc rồi. Cứ đứng ở đỉnh cao mãi, tôi thấy căng thẳng và mệt mỏi lắm.
– Ngoài viết tiểu thuyết ra, ông còn làm những gì khác?
– Chẳng còn thứ gì nữa, viết tiểu thuyết là tất cả những gì tôi xem là “hỉ – nộ – ái – ố” của mình rồi. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến nhiều khi tôi ghét viết tiểu thuyết, vốn đã phải tư duy quá nhiều, nhưng khi cầm bút lại còn cố viết sao cho thật hay.
– Thái độ của ông thế nào trước tệ ăn cắp bản quyền?
– Tôi rất phẫn nộ về việc này. Có lần khi mua sách của mình để tặng bạn bè, tôi đã mua phải sách in lậu, sách ăn cắp bản quyền. Nó ảnh hưởng rất rõ tới cuộc sống của tôi. Một năm tôi viết ba cuốn sách mới đủ sống, giá như không có nạn ăn cắp bản quyền, tôi viết một cuốn chắc đủ sống cả năm (cười).
– Theo ông, văn học Trung Quốc hiện chiếm vị trí như thế nào trong dòng văn học thế giới?
– Tôi cho rằng về tổng thể, thành quả của văn học Trung Quốc từ thời hiện đại đến đương đại là có hạn. Còn những ai đó cho rằng văn học Trung Quốc hiện đã có vị trí rất cao tôi cũng không phản đối. Vấn đề là nên đặt chúng trong bối cảnh thế giới, lúc ấy sẽ có những điều không tiện nói ra.
(Theo Thể Thao Văn Hóa)







